Đêm nay bầu trời ở đây trong trẻo đến lạ thường.
Tôi ngước nhìn bầu trời và tự hỏi, không biết từ nơi xa đó người có đang ngắm nhìn những dải cực quang này không. Trong những khoảnh khắc thế này, dường như kho…
Đọc thêm →
Cùng một bầu trời, ở những nơi khác nhau.
Tôi nghĩ về bạn dưới thứ ánh sáng này. Tôi không cần câu trả lời hay lời hứa - chỉ cần tôi còn nhớ là đủ. Chỉ cần tôi còn cảm nhận là đủ.
Đọc thêm →
Hôm nay chẳng cần vội.
Tôi bình yên nghĩ về bạn.
Đọc thêm →
Tôi ôm con trong tay và mỉm cười với những điều ở phía trước.
Trong con có một sự bình yên khiến thế giới dịu lại. Tôi mong cuộc đời sẽ đối xử thật nhẹ nhàng với con và con luôn biết mình được yêu thương. Đây mới chỉ là kh…
Đọc thêm →
Nếu có một nơi mặt trời lặn thật chậm
và những con đường kéo dài mãi, tôi biết giờ bạn đang chạy ở đó, trong tự do.
Đọc thêm →
Tôi không biết những lời này thực sự sẽ đi đến đâu,
nhưng tôi vẫn viết. Tôi yêu bạn - và điều đó vẫn nguyên vẹn. Tôi thắp một ngọn nến, đặt một bông hồng, và gửi lời nhắn nhỏ này. Nếu có thể, tôi muốn nói trực ti…
Đọc thêm →
Một thiên thần không lấy đi nỗi nhớ - mà mang nỗi nhớ đi cùng bạn.
Nỗi nhớ là một lời nhắc nhỏ, lặng lẽ, về tình yêu. Nó không kéo bạn lùi lại, mà đi bên cạnh bạn khi bạn tiếp tục bước tới.
Đọc thêm →
Tôi viết điều này vì những lời ấy không thể ở lại trong lòng thêm nữa.
Tôi thắp một ánh đèn nhỏ và để nó bay lên - không phải để trốn chạy, mà để tiếp tục hành trình. Nó mang theo tất cả những gì tôi chưa gọi tên được: nỗi nhớ, hy…
Đọc thêm →
Tôi đến đây vì nơi này không đòi hỏi gì ở tôi.
Nước không hỏi, sương không vội, và mọi thứ vẫn đi tiếp. Tôi có những điều dành cho bạn mà lẽ ra mình nên nói sớm hơn. Vì thế, giờ tôi viết. Tôi không mong điều…
Đọc thêm →